Trước khi cánh cửa thị trường chuyển nhượng tháng 1 chính thức mở ra, HLV Rob Edwards đã công khai mong muốn “làm mới” đội hình Wolves.
Đó là một yêu cầu cấp thiết, nhưng cũng đầy thách thức đối với một tập thể đang chìm sâu dưới đáy bảng xếp hạng và gần như đã nắm chắc tấm vé xuống hạng trong tay. Cuối cùng, phải đợi đến những giờ phút chót của ngày khóa sổ, ban lãnh đạo Wolves mới hiện thực hóa được tham vọng của vị thuyền trưởng. Dù Rob Edwards có thể đã mơ về nhiều gương mặt mới hơn, và giới chủ có thể đã cân nhắc bán thêm một vài ngôi sao để thu hồi vốn, nhưng nhìn chung, kỳ chuyển nhượng này đã khép lại với một kết quả chấp nhận được cho tất cả các bên.
Việc bán đi Jorgen Strand Larsen với mức giá kỷ lục, đồng thời mang về những tân binh giàu kinh nghiệm như Adam Armstrong và Angel Gomes, không phải là động thái để cứu vãn một mùa giải thảm họa, mà là những viên gạch đầu tiên cho công cuộc tái thiết và trở lại mạnh mẽ từ giải hạng Nhất (Championship) vào mùa sau.
Những toan tính kinh tế khôn ngoan
Để trả lời cho câu hỏi liệu kỳ chuyển nhượng này là thành công hay thất bại, người ta có lẽ phải chờ đến giữa mùa giải năm sau mới có thể đưa ra kết luận chính xác nhất. Wolves đang ở trong một tình thế tiến thoái lưỡng nan: họ không thể công khai thừa nhận việc buông xuôi tại Premier League vì lòng tự tôn của câu lạc bộ và người hâm mộ. Thế nhưng, mọi động thái trên thị trường chuyển nhượng đều ngầm khẳng định rằng họ đang dọn đường cho một cuộc sống mới tại Championship. Trong bối cảnh đó, việc chia tay tiền đạo chủ lực Jorgen Strand Larsen để chuyển sang Crystal Palace không phải là một sự suy yếu, mà là một đòn bẩy tài chính thông minh.
Số tiền 43 triệu bảng ban đầu (có thể tăng lên 48 triệu bảng) thu về từ thương vụ Strand Larsen, cộng với khoản phí cho mượn nhỏ từ việc đẩy Fer Lopez sang Celta Vigo, đã giúp Wolves bỏ túi khoảng 45 triệu bảng doanh thu đảm bảo. Đây là một con số khổng lồ, tạo ra tấm khiên tài chính vững chắc cho câu lạc bộ trước khi nguồn thu sụt giảm do xuống hạng.
Ở chiều ngược lại, Wolves chỉ chi ra khoảng 8 triệu bảng để mang về Adam Armstrong (7 triệu bảng phí chuyển nhượng) và Angel Gomes (1 triệu bảng phí mượn). Sự chênh lệch dương gần 40 triệu bảng này cho thấy sự thực dụng cần thiết của giới chủ Fosun. Họ không ném tiền qua cửa sổ để níu kéo một hy vọng trụ hạng hão huyền, mà tích lũy nguồn lực cho cuộc chiến thăng hạng mùa tới.
Bản hợp đồng Adam Armstrong là minh chứng rõ nhất cho chiến lược này. Tiền đạo này có thể chưa chứng minh được nhiều tại Premier League, nhưng anh là một “sát thủ” thực thụ ở cấp độ Championship với kinh nghiệm và khả năng săn bàn đã được kiểm chứng.
Việc mang về Armstrong thay vì một ngôi sao ngoại quốc đắt đỏ cho thấy Wolves đang xây dựng đội hình dựa trên sự phù hợp với giải đấu mà họ sắp phải đối mặt, chứ không phải giải đấu mà họ đang thất bại. Bên cạnh đó, thương vụ mượn Angel Gomes kèm điều khoản mua đứt trị giá 6 triệu bảng cũng là một nước đi khôn ngoan, mang lại sự sáng tạo cần thiết với rủi ro tài chính cực thấp.
Angel Gomes trở thành tân binh của Wolves
Diện mạo mới dưới thời Rob Edwards
Dù Rob Edwards có lẽ đã mong đợi nhiều hơn hai tân binh trong bối cảnh đội bóng cần một cú hích tinh thần lớn, nhưng ông cũng thừa hiểu khó khăn trong việc thu hút nhân tài đến với một “con tàu đắm“. Tuy nhiên, yêu cầu về sự “tươi mới” của ông đã được đáp ứng. Những cầu thủ không còn nằm trong kế hoạch hoặc ít được thi đấu như Strand Larsen, Marshall Munetsi, Fer Lopez và Tawanda Chirewa đã được thanh lý hoặc cho mượn, nhường chỗ cho những nhân tố mới giàu khát khao hơn.
Về mặt số lượng, Wolves đã lấp đầy các khoảng trống, và sự lo ngại về chiều sâu nơi hàng tiền vệ cũng đã được giải tỏa phần nào nhờ sự xuất hiện của Gomes cùng sự trỗi dậy của tài năng trẻ Mateus Mane. Tuy nhiên, đội hình hiện tại vẫn để lại nhiều dấu hỏi về mặt chất lượng đỉnh cao để cạnh tranh tại Premier League, điều này càng củng cố nhận định rằng mục tiêu thực tế của Wolves giờ đây chỉ là tìm kiếm lại sự tôn trọng trong những vòng đấu cuối cùng.
Rob Edwards đã chứng minh được khả năng vực dậy tinh thần thi đấu của các học trò trong những tuần gần đây, và với những sự bổ sung mới, ông có thêm công cụ để ít nhất biến Wolves thành một đối thủ khó chịu thay vì một kho điểm dễ dàng. Đáng tiếc nhất có lẽ là thương vụ hụt mang tên Che Adams. Wolves đã rất nỗ lực để tái hợp bộ đôi sát thủ một thời của Southampton là Adams và Armstrong, nhưng Torino kiên quyết không nhả người. Dẫu vậy, đây vẫn là một mục tiêu dài hạn mà đội chủ sân Molineux hoàn toàn có thể quay lại vào mùa hè.
Nhìn về tương lai xa hơn, mùa hè sắp tới được dự báo sẽ là một cuộc đại phẫu toàn diện tại Molineux. Việc xuống hạng chắc chắn sẽ kéo theo sự ra đi của hàng loạt trụ cột hiện tại, đặc biệt là những ngôi sao Brazil như Joao Gomes hay Andre – những người vẫn đang ở lại câu lạc bộ thời điểm hiện tại. Doanh thu từ việc bán những cầu thủ này sẽ là nguồn ngân sách chính để Edwards tái thiết đội bóng, bởi tập đoàn Fosun khó có thể bơm thêm những khoản tiền khổng lồ. Ưu tiên hàng đầu của Edwards chắc chắn sẽ là những cầu thủ có tố chất lãnh đạo và kinh nghiệm dày dạn tại Championship để dẫn dắt một tập thể mới.
Hiện tại, dù đã có những tân binh, đội hình mạnh nhất của Wolves có lẽ vẫn chưa thay đổi ngay lập tức. Angel Gomes, dù là tuyển thủ Anh, nhiều khả năng sẽ phải bắt đầu từ băng ghế dự bị khi bộ đôi Joao Gomes và Andre vẫn còn đó. Tương tự, Adam Armstrong sẽ phải nỗ lực rất nhiều để cạnh tranh suất đá chính với Hwang Hee-chan và Tolu Arokodare, những người đang chơi khá ổn định bất chấp kết quả bết bát của đội nhà. Kỳ chuyển nhượng đã khép lại, và dù không thể thay đổi số phận xuống hạng, nó đã mở ra một chương mới, thực tế hơn và hy vọng hơn cho Wolverhampton Wanderers.
Nguồn: Bongdalu

