Trong thế giới bóng đá đầy rẫy những toan tính và những câu nói giả tạo, Oliver Glasner lại chọn kiểu sống thô nhưng thật mà không lường hết hậu quả.
Vị chiến lược gia người Áo tin rằng việc nói thẳng, nói thật là cách tốt nhất để quản trị một đội bóng. Tuy nhiên, trớ trêu thay, chính sự chân thật không đúng lúc, không đúng chỗ và thiếu sự thấu cảm văn hóa ấy lại đang biến ông thành “kẻ thù” trong mắt những người từng tôn sùng mình. Mối quan hệ giữa Oliver Glasner và cộng đồng người hâm mộ Crystal Palace – vốn được xây dựng trên nền tảng của chức vô địch FA Cup và tấm vé dự cúp châu Âu – đang đứng trước bờ vực sụp đổ hoàn toàn. Căng thẳng đã âm ỉ từ tháng 1, nhưng phải đến khi Glasner thốt lên hai từ “stay humble” (hãy khiêm tốn) trước trận gặp Wolves, giọt nước mới thực sự làm tràn ly, biến bầu không khí tại Selhurst Park từ cuồng nhiệt trở nên độc hại chưa từng thấy.
Cú vạ miệng và sự phẫn nộ của CĐV
Vào cuối tuần trước, trong buổi họp báo trước thềm trận đấu quan trọng với Wolverhampton Wanderers, Oliver Glasner đã đưa ra một phát ngôn mà theo ông là lời khuyên chân thành, nhưng với người hâm mộ Palace, đó chẳng khác nào một cái tát vào lòng tự trọng. Glasner nói: “Tôi luôn nói điều quan trọng nhất là phải giữ sự khiêm tốn, và điều đó cũng áp dụng cho người hâm mộ. Đừng bao giờ quên các bạn đến từ đâu. Tôi nghĩ một số người đang chỉ trích quá gay gắt đã không còn khiêm tốn và quên mất xuất phát điểm của mình, và các bạn sẽ bị trừng phạt vì điều đó“.
Ngay lập tức, một làn sóng phẫn nộ bùng lên dữ dội. Lần đầu tiên trong mùa giải này, sự giận dữ không còn nằm trên các diễn đàn mạng xã hội mà đã tràn xuống các khán đài của sân Selhurst Park. Nhóm cổ động viên cuồng nhiệt Holmesdale Fanatics đã giăng một biểu ngữ lạnh lùng với thông điệp nhắm thẳng vào Glasner: “Ông đã xong rồi” (Finished). Thậm chí, trong những phút cuối của trận đấu, dù Palace đang dẫn trước và hướng tới chiến thắng, những câu hát mỉa mai dựa trên phát ngôn của Glasner vẫn vang lên. Một vết rạn nứt sâu hoắm đã chính thức toác ra giữa vị thuyền trưởng và những người ủng hộ.
Tại sao hai từ “khiêm tốn” lại gây ra sự xúc phạm lớn đến vậy? Bởi vì người hâm mộ Crystal Palace cảm thấy họ bị sỉ nhục bởi một người không hiểu lịch sử câu lạc bộ. Họ không cần một huấn luyện viên mới đến làm việc được hai năm dạy họ về sự khiêm tốn. Là một tập thể, cộng đồng fan Palace đã trải qua những giai đoạn tăm tối nhất của bóng đá Anh. Trong ký ức của nhiều người vẫn còn in đậm nỗi đau của việc câu lạc bộ bị đưa vào diện quản lý tài chính (administration) – một cuộc khủng hoảng sinh tồn thực sự – và những năm tháng vật lộn để tồn tại ở giải Championship.
Họ tin rằng bản thân họ vốn dĩ đã khiêm tốn. Không có sự ảo tưởng sức mạnh hay đòi hỏi vô lý nào ở đây cả. Thực tế, xét đến những gì đã xảy ra trong thời gian gần đây – phong độ tồi tệ, lối chơi rời rạc – người hâm mộ cho rằng họ đã quá kiên nhẫn và bao dung với huấn luyện viên cũng như các cầu thủ. Họ không đòi hỏi chức vô địch Premier League; họ chỉ đòi hỏi sự tôn trọng và nỗ lực xứng đáng. Khi Glasner, một người đến từ bên ngoài, giảng giải cho họ về việc “đừng quên mình đến từ đâu”, nó giống như một sự trịch thượng, một sự kẻ cả của người bề trên nhìn xuống đám đông mà ông ta cho là thiếu hiểu biết. Điều này đã chạm vào “vảy ngược” của một cộng đồng fan vốn rất tự hào về khả năng chịu đựng gian khổ của mình.

Việc Glasner rời CLB vào cuối mùa là không thể tránh khỏi
Bóng ma từ cuộc họp báo Sunderland
Tuy nhiên, nếu chỉ đổ lỗi cho phát ngôn “hãy khiêm tốn” thì chưa đủ. Sự căng thẳng tại Selhurst Park không bùng phát sau một đêm, mà nó là hệ quả của một nồi áp suất đã được đun sôi từ tháng 1. Phát ngôn mới nhất của Glasner chỉ là mồi lửa cuối cùng ném vào đống thuốc súng đã được tích tụ sau cuộc họp báo chấn động trước trận thua 1-2 trước Sunderland.
Ngày hôm đó, Glasner đã thực hiện một hành động mà nhiều người hâm mộ coi là “tự sát” về mặt truyền thông. Ông không chỉ thông báo rằng đội trưởng Marc Guehi sẽ rời đi và không tham gia chuyến làm khách đến Wearside, mà còn thản nhiên thả một quả bom tấn: Chính ông cũng đã quyết định rời câu lạc bộ vào cuối mùa giải khi hợp đồng hết hạn. Đáng sốc hơn, ông tiết lộ rằng mình đã thông báo điều này cho Chủ tịch Steve Parish từ tận tháng 10 năm trước.
Chưa dừng lại ở đó, sau trận thua Sunderland, Glasner còn đổ thêm dầu vào lửa khi than phiền rằng ông và các cầu thủ “cảm thấy bị bỏ rơi” bởi giới thượng tầng của Palace. Nhưng trớ trêu thay, kể từ hai cuộc họp báo định mệnh đó, chính người hâm mộ mới là những người cảm thấy bị bỏ rơi bởi huấn luyện viên của mình.
Đối với các cổ động viên, hành động công khai chuyện ra đi giữa mùa giải của Glasner là không thể chấp nhận được. Ông không cần thiết phải tiết lộ điều đó vào thời điểm nhạy cảm như vậy, hoặc ít nhất không nên làm ầm ĩ theo cách đó. Trong mắt người hâm mộ, thông điệp mà Glasner gửi đi rất rõ ràng: Ông không còn muốn ở lại câu lạc bộ này nữa. Dù Glasner có thanh minh rằng ông đang nói về chuyện mùa hè, không phải giữa mùa, nhưng với các fan, điều đó không quan trọng. Tâm trí của ông dường như đã đặt ở một bến đỗ khác.
Cảm giác bị phản bội càng trở nên sâu sắc hơn khi đội bóng thi đấu bết bát. Việc một huấn luyện viên đã xác định ngày rời đi (thậm chí là đã thông báo từ tháng 10) tiếp tục chỉ đạo một tập thể đang rệu rã tạo ra cảm giác về một “xác sống” trên băng ghế chỉ đạo. Khi Glasner nói người hâm mộ hãy khiêm tốn, họ nghe thấy tiếng nói của một kẻ đào ngũ đang cố gắng dạy bảo những người lính trung thành đang bám trụ lại với pháo đài.
Sự cộng hưởng giữa thành tích kém cỏi trên sân cỏ và thái độ “người ngoài cuộc” trong phòng họp báo đã biến Oliver Glasner từ người hùng mang về danh hiệu trở thành cái gai trong mắt những người từng yêu mến ông. Mối quan hệ này, dù chưa đến hồi kết về mặt thời gian, dường như đã chết về mặt cảm xúc.
Nguồn: Bongdalu

