Cuối tuần qua , Liam Rosenior đã chính thức bước vào hành trình đầy chông gai trên cương vị tân thuyền trưởng của Chelsea bằng trận đấu tại FA Cup gặp Charlton Athletic.
Tuy nhiên, tuần trăng mật của ông gần như đã kết thúc trước khi nó kịp bắt đầu. Chứng kiến thất bại 1-2 trước Fulham ngay tại Craven Cottage hôm thứ Tư, Rosenior hiểu rằng chiếc ghế ông vừa ngồi nóng hơn bất kỳ lò lửa nào. Giữa những tiếng la ó phản đối ông chủ Clearlake Capital và Behdad Eghbali, giữa một kế hoạch biểu tình đang được người hâm mộ lên lịch cho trận đấu với Brentford vào ngày 17/1, việc bổ nhiệm Rosenior – một người được đôn lên từ CLB chị em Strasbourg – đang bị đặt dưới kính hiển vi soi xét gắt gao. Liệu đây là nước cờ chiến lược thông minh của mô hình đa CLB (multi-club ownership), hay chỉ là một quyết định “cây nhà lá vườn” đầy rủi ro của giới chủ BlueCo đang loay hoay tìm lối thoát?
Dùng “người trong nhà”: An toàn hay ảo tưởng?
Việc Chelsea chọn Rosenior không phải là một quyết định ngẫu nhiên, mà nó nằm trong toan tính cốt lõi của mô hình đa CLB mà BlueCo đang theo đuổi. Theo Omar Chaudhuri, Giám đốc của Twenty First Group, lý thuyết đằng sau mô hình này là tạo ra sự hiệu quả nhờ chia sẻ tài sản trí tuệ (IP) và xây dựng lộ trình thăng tiến cho nhân tài ngay trong hệ thống. Red Bull là ví dụ điển hình cho sự thành công này, nơi các HLV như Jesse Marsch hay Marco Rose luân chuyển mượt mà giữa Salzburg, Leipzig và New York nhờ triết lý bóng đá được đồng bộ hóa từ gốc rễ.
Chelsea tin rằng Rosenior là một lựa chọn an toàn vì họ đã “biết rõ chân tơ kẽ tóc” của ông. Trong thời gian dẫn dắt Strasbourg, Rosenior đã làm việc dưới sự quan sát trực tiếp của bộ máy lãnh đạo Chelsea. Họ biết cách ông chịu áp lực, cách ông huấn luyện hàng ngày và quan trọng nhất, ông đã thấm nhuần triết lý mà giới chủ mong muốn. Điều này giảm thiểu đáng kể rủi ro “vỡ mộng” thường thấy khi bổ nhiệm một HLV hoàn toàn xa lạ từ bên ngoài – bài học nhãn tiền mà Celtic vừa phải nếm trải khi sa thải Wilfried Nancy chỉ sau một tháng vì không hợp phong cách.
Hơn nữa, Rosenior có mối quan hệ làm việc thân thiết từ trước với các giám đốc thể thao của Chelsea như Paul Winstanley, Sam Jewell và Laurence Stewart, tạo nên một sự liên kết liền mạch hiếm có ở thượng tầng. Tuy nhiên, lý thuyết trên giấy tờ luôn đẹp hơn thực tế. Dù Man City (City Football Group) hay Red Bull đã có những thành công nhất định, nhưng không thiếu những thất bại đau đớn như trường hợp của Patrick Kisnorbo – người thành công tại Úc nhưng thất bại thảm hại khi chuyển sang Pháp và Nhật Bản.
Jordan Gardner, cựu CEO của CLB Helsingor, cảnh báo rằng sự đồng bộ về triết lý chưa chắc đã đảm bảo thành công khi môi trường thay đổi. Việc nhảy vọt từ Ligue 1 sang Premier League là một cú sốc về đẳng cấp. Áp lực tại Chelsea khác xa Strasbourg. Ở Pháp, Rosenior có thể được khen ngợi vì phát triển cầu thủ trẻ, nhưng tại Stamford Bridge, thứ duy nhất người hâm mộ cần là chiến thắng ngay lập tức, đặc biệt trong bối cảnh CLB đang khủng hoảng niềm tin trầm trọng.

Giới chủ Chelsea đặt niềm tin vào Rosenior
“Canh bạc” giữa tâm bão: Khi sự kiên nhẫn là thứ xa xỉ
Một dấu hỏi lớn khác được đặt ra là năng lực thực sự của Rosenior. Một lãnh đạo cấp cao giấu tên tại Ligue 1 nhận định với The Athletic rằng việc bổ nhiệm này là một “lựa chọn đầy rủi ro“. Theo vị này, Strasbourg dưới thời Rosenior mùa này không thực sự quá ấn tượng, đặc biệt là trong tháng vừa qua, bất chấp việc được đầu tư một khoản tiền khổng lồ vào thị trường chuyển nhượng. Việc Chelsea đôn một HLV chưa có thành tích vượt trội tại giải đấu thấp hơn lên nắm quyền tại CLB mẹ đang tạo ra cảm giác “vơ bèo gạt tép” hơn là một kế hoạch thăng tiến bài bản.
Thách thức lớn nhất với Rosenior không chỉ nằm ở chiến thuật, mà nằm ở khả năng quản trị khủng hoảng. Ông đến Chelsea khi “ngôi nhà đang cháy“. Người hâm mộ đang giận dữ với giới chủ, và bất kỳ kết quả bất lợi nào của Rosenior cũng sẽ bị quy chụp là sự thất bại của cả hệ thống BlueCo. Omar Chaudhuri chỉ ra rằng thành công của một HLV phụ thuộc rất nhiều vào “trí tuệ tổ chức” (organisational intelligence) của CLB đó. Tại Brentford hay Brighton, HLV mới thường thành công vì hệ thống cũ đã vận hành trơn tru. Ngược lại, tại Chelsea hay Man Utd những năm gần đây, ngay cả những HLV có CV hoành tráng cũng thất bại vì bước vào một môi trường hỗn loạn.
Rosenior đã tuyên bố: “Tôi muốn giải trí, nhưng bóng đá ở cấp độ này là phải thắng“. Lời nói đó cho thấy ông hiểu rõ áp lực mình đang gánh vác. Nhưng liệu giới chủ có đủ kiên nhẫn để bảo vệ “người nhà” của mình trước cơn thịnh nộ của đám đông nếu kết quả không đến ngay lập tức? Việc rút ruột HLV của Strasbourg cũng đồng thời gây ra sự bất ổn cho CLB vệ tinh này, tạo ra rủi ro kép cho cả hệ thống.
Canh bạc Rosenior, vì thế, không chỉ là phép thử cho năng lực cầm quân của ông, mà còn là bài kiểm tra khắc nghiệt nhất cho tính đúng đắn của mô hình đa CLB mà Chelsea đang theo đuổi. Nếu thất bại, nó sẽ là đòn giáng mạnh vào uy tín của BlueCo, chứng minh rằng trong bóng đá đỉnh cao, không có đường tắt nào mang tên “quy trình nội bộ” có thể thay thế được đẳng cấp và kinh nghiệm thực chiến.
Nguồn: Bongdalu

