Cơn hạn hán bàn thắng và tử huyệt phòng ngự của Crystal Palace

Câu hỏi lớn nhất đang bao trùm lấy Selhurst Park lúc này là: Những bàn thắng của Crystal Palace sẽ đến từ đâu khi các chân sút không chịu ghi bàn?

Kể từ chiến thắng 2-1 trước Fulham vào ngày 7/12 – thời điểm họ leo lên vị trí thứ 4 đầy kiêu hãnh – Crystal Palace chưa một lần ghi được quá một bàn thắng trong một trận đấu tại Premier League. Sự bế tắc này đang giết chết nhuệ khí của đội bóng.

Các tuyến đều đình công

Tâm điểm của sự thất vọng dồn vào Jean-Philippe Mateta. Chân sút người Pháp đang trải qua chuỗi phong độ thảm hại khi chỉ ghi vỏn vẹn 1 bàn trong 12 trận gần nhất. Mặc dù vậy, nghịch lý thay, anh vẫn là chân sút số một của đội với 12 bàn trên mọi đấu trường, bỏ xa người xếp sau là Ismaila Sarr (8 bàn) và Daniel Munoz (4 bàn). Vấn đề của Mateta không chỉ nằm ở phong độ mà còn ở thể trạng, khi anh đang phải vật lộn với chấn thương đầu gối. Tương lai của tiền đạo 28 tuổi cũng đang là dấu hỏi lớn khi The Athletic đưa tin Nottingham Forest – đối thủ trực tiếp trong cuộc đua trụ hạng – đã gửi lời đề nghị trị giá 35 triệu bảng. Nếu Palace bán đi chân sút tốt nhất của mình cho đối thủ cạnh tranh trực tiếp vào thời điểm nhạy cảm này, đó có thể là một nước đi đầy rủi ro.

Sự khan hiếm bàn thắng còn đến từ sự im lặng đáng sợ của tuyến tiền vệ. Kể từ khi HLV Oliver Glasner tiếp quản đội bóng, Palace chưa có bất kỳ bàn thắng nào đến từ các tiền vệ trung tâm. Dù đây có thể là đặc thù của hệ thống chiến thuật, nhưng khi các mũi nhọn tấn công bị khóa chặt, sự thiếu hỗ trợ từ tuyến hai khiến Palace trở nên vô hại và dễ bắt bài. Ngay cả bản hợp đồng kỷ lục của câu lạc bộ, Brennan Johnson, cũng chưa chứng tỏ được giá trị. Anh thi đấu thiếu sự đe dọa, một phần cũng vì các đồng đội không tạo ra đủ cơ hội để anh dứt điểm.

Nếu hàng công không thể nổ súng, Palace buộc phải dựa vào hàng thủ để giữ lại điểm số. Nhưng đó từng là điểm tựa, giờ lại là tử huyệt. Họ chỉ giữ sạch lưới đúng một trận tại giải VĐQG kể từ ngày 3/12. Việc bán đội trưởng Marc Guehi cho Manchester City là một cú đấm mạnh vào sự ổn định của hệ thống phòng ngự. Guehi đã chơi tất cả các trận trong chuỗi trận bết bát này trước khi ra đi, và khoảng trống anh để lại là mênh mông.

Những phương án thay thế hiện tại đều mang đến sự bất an. Chadi Riad, 22 tuổi, mới chỉ có 15 phút ra sân trước Chelsea và 70 phút cho đội U21 sau thời gian dài chấn thương. Dựa vào một cầu thủ mới chỉ đá 205 phút bóng đá đỉnh cao kể từ khi gia nhập vào mùa hè 2024 là quá mạo hiểm. Trong khi đó, tài năng trẻ 19 tuổi Jaydee Canvot lại thể hiện sự thiếu ổn định điển hình của tuổi trẻ: những khoảnh khắc xuất thần xen lẫn những sai lầm ngớ ngẩn và đắt giá.

Kinh nghiệm là thứ Palace đang thiếu trầm trọng ở tuyến dưới. Dù Jefferson Lerma có thể trám vào vị trí trung vệ, nhưng tiền vệ này không phù hợp nếu Palace muốn triển khai bóng từ phần sân nhà – một yêu cầu bắt buộc trong triết lý của Glasner.

HLV Glasner sắp chia tay CLB

Nghịch lý của một mùa giải “thành công”

Thị trường chuyển nhượng sẽ đóng cửa vào thứ Hai tới, và đây là tuần lễ quyết định sinh mệnh của Crystal Palace. Sau khi ký hợp đồng với Brennan Johnson từ sớm nhưng chỉ tập trung bán người trong thời gian qua, ban lãnh đạo buộc phải hành động để bổ sung chiều sâu và chất lượng đội hình.

Sự trở lại của Daniel Munoz và Ismaila Sarr sau chấn thương mang đến chút ánh sáng le lói, khi cả hai đã giúp Palace trông nguy hiểm hơn trong trận gặp Chelsea. Bên cạnh đó, Eddie Nketiah và đặc biệt là Daichi Kamada sẽ trở lại trong vài tuần tới sau chấn thương gân khoeo. Sự sáng tạo của Kamada được kỳ vọng sẽ là chìa khóa giải mã cơn bế tắc nơi tuyến giữa.

Tuy nhiên, giới thượng tầng tại Selhurst Park đang đối mặt với một sự tiến thoái lưỡng nan trong chiến lược chuyển nhượng. Nếu họ kiên định với chính sách ký hợp đồng với các tài năng trẻ để phát triển, liệu HLV Oliver Glasner – người đã xác nhận sẽ rời đi vào cuối mùa – có mặn mà sử dụng những “viên ngọc thô” cần thời gian mài giũa này không? Ngược lại, nếu họ mang về những cựu binh giàu kinh nghiệm theo các bản hợp đồng ngắn hạn để “chữa cháy“, liệu người kế nhiệm Glasner có muốn làm việc với những cầu thủ luống tuổi đó vào mùa giải sau? Đây là bài toán cân não giữa lợi ích ngắn hạn và chiến lược dài hạn.

Mặc dù bức tranh hiện tại có vẻ u ám, nhưng một cái nhìn vào bảng xếp hạng so với cùng kỳ mùa trước lại mang đến sự an ủi bất ngờ. Palace hiện có 28 điểm sau 23 trận. Vào thời điểm này năm ngoái, họ thậm chí còn có ít hơn một điểm, dù khi đó đồ thị phong độ đang đi lên thay vì đi xuống như hiện tại. Bảng xếp hạng vẫn đang rất chật chội, và mọi thứ có thể thay đổi chỉ sau một vòng đấu. Một chiến thắng trước Nottingham Forest có thể đưa Palace vươn lên vị trí thứ 12, vượt qua cả Brighton.

Tuy nhiên, lịch sử không đứng về phía họ trong chuyến làm khách tới City Ground. Palace chưa thắng bất kỳ trận nào trong 11 lần đối đầu gần nhất với Forest tại Premier League, và chiến thắng cuối cùng của họ trước đối thủ này ở giải đấu cao nhất đã diễn ra cách đây gần 34 năm.

Sự hỗn loạn của vài tuần qua rõ ràng đã ảnh hưởng nặng nề đến tâm lý toàn đội, nhưng số phận của Palace có lẽ sẽ được định đoạt trong hai trận “chung kết ngược” trên sân nhà gặp Burnley (11/2) và Wolverhampton (22/2). Nếu thắng hai trận này, vé trụ hạng gần như nằm chắc trong tay.

Điều trớ trêu nhất của mùa giải này nằm ở chỗ: trong khi tất cả đang lo sợ về viễn cảnh xuống hạng, Crystal Palace vẫn có thể kết thúc mùa giải với tư cách là một trong những đội bóng thành công nhất. Họ vẫn đang chinh chiến tại Conference League và được đánh giá là ứng cử viên hàng đầu cho chức vô địch. Nếu những tân binh cập bến kịp thời, các trụ cột trở lại phong độ và Palace tìm lại cảm giác chiến thắng, sự u ám hiện tại sẽ tan biến. Ranh giới giữa thảm họa và vinh quang chưa bao giờ mong manh đến thế tại Nam London.

Nguồn: Bongdalu